Chào mừng quý vị đến với KẾT NỐI - CHIA SẺ - Website của Cầm Minh Thúy, THCS Tường Hạ, Phù Yên, Sơn La
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành
viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của
Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Gốc > Trang thơ văn >
Chi Mai
( Tặng Đàm Huy Đông, nhân đọc HHT - SV 247)
"Em không còn giữ cái vỏ ốc ngày xưa
Dẫu nhớ lắm không thể nghe biển hát
Sóng cuốn trôi những lâu đài cát
Tuổi thơ em xa rồi...
Em vẫn cồn cào nhớ biển đó thôi
Những lời gan ruột chỉ đại dương mới hiểu
Biết ở nơi xa một người thấy thiếu
Tay nắm tay mình cứ ngỡ gần nhau.
Không có dịp trở về nơi bãi cát trắng phau
Gió đưa em về nơi sông Hồng quê nội
Sông đỏ mặt cho một thời nông nổi
Em xây lâu đài và khẽ gọi: Biển ơi!
Dẫu không về phố biển chiều nay
Nghe trong tim mình rì rào sóng vỗ
Trăm niềm thương gom thành nỗi nhớ
Con sóng sông Hồng tìm về với biển khơi.
Tên em giờ đây sóng xóa đi rồi
Em viết tên anh trong ngàn con sóng
Giữa chúng mình bây giờ là biển rộng
Sóng bờ em xô dạt tới bờ anh."
Cầm Minh Thúy @ 17:10 10/02/2012
Số lượt xem: 769
Không đề
Em có còn cái vỏ ốc ngày xưa.
Mỗi lần nhớ ghé tai nghe biển hát.
Kỉ niệm là những lâu đài cát,
Sóng rập rình cuốn trôi
Em có còn nhớ biển và tôi
Đêm Hạ Long chúng mình ngồi với biển
Nghe con sóng thì thầm kể chuyện
Lần đầu hơi ấm một bàn tay...
Tôi lại về phố biển chiều nay,
Biển lặp lại những lời tình ca cũ,
Tôi lặng lẽ chìa tay mình cho gió
Gió dắt em về chốn nao
Nắng khoanh tròn dấu lặng xanh xao
Tên em mờ, gió xóa đi rồi sóng
Giữa chúng mình bây giờ là biển rộng.
Tôi dã tràng se những vần thơ
ĐÀM HUY ĐÔNG
Không đềChi Mai
( Tặng Đàm Huy Đông, nhân đọc HHT - SV 247)
"Em không còn giữ cái vỏ ốc ngày xưa
Dẫu nhớ lắm không thể nghe biển hát
Sóng cuốn trôi những lâu đài cát
Tuổi thơ em xa rồi...
Em vẫn cồn cào nhớ biển đó thôi
Những lời gan ruột chỉ đại dương mới hiểu
Biết ở nơi xa một người thấy thiếu
Tay nắm tay mình cứ ngỡ gần nhau.
Không có dịp trở về nơi bãi cát trắng phau
Gió đưa em về nơi sông Hồng quê nội
Sông đỏ mặt cho một thời nông nổi
Em xây lâu đài và khẽ gọi: Biển ơi!
Dẫu không về phố biển chiều nay
Nghe trong tim mình rì rào sóng vỗ
Trăm niềm thương gom thành nỗi nhớ
Con sóng sông Hồng tìm về với biển khơi.
Tên em giờ đây sóng xóa đi rồi
Em viết tên anh trong ngàn con sóng
Giữa chúng mình bây giờ là biển rộng
Sóng bờ em xô dạt tới bờ anh."
(hht số 245 ngày 22-10-98)
Cầm Minh Thúy @ 17:10 10/02/2012
Số lượt xem: 769
Số lượt thích:
0 người
 
- Không đề cho một người (10/02/12)
- Không đề 15 (10/02/12)
- Từ giã (10/02/12)
- Đoản khúc (10/02/12)
- Có thể là em quên (10/02/12)
Bảng thử code thu gọn


Thư viện các phần mềm
XEM NGÀY TỐT XẤU
Danh bạ các website hữu ích
Chia se link hay
Công cụ Tìm kiếm
Loading








Các ý kiến mới nhất